thời gian của bạn

lịch

chat cùng tôi

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Kim Đoan)
  • (NTKĐ)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Qua_2010.jpg 0.NguyenDu_-_huyblog_(10).gif 0.Mot_coi_di_ve_.flv Mau_Tim_Hoa_Sim__Duy_Khanh_Ca__Hong_Van_Ngam_Tho_NCT_28634168657772885000.mp3 Kim_doan.gif Nhu_Quynh__Con_Duong_Xua_Em_Di.mp3 Trung_thu1.swf Rdt8_1.swf THANGCUOI1.swf 0.Songs_-_9_bai_hat_thieu_nhi_tieng_Anh_(Songs_for_teaching).swf Forever_ifffffffffffffffffa_Dao_Thi_Thu_Hien.flv Fo33333333333333333333333333333333bsite_cua_Dao_Thi_Thu_Hien.flv Ngay_khai_truong5.swf 0.flash_ve_dlpl_doc_lap_cua_MenDen.swf Tro_Ve_Hue.flv Hpuc.swf Chemanhao7lopk.swf NUIDOILOPK.swf VO_TINH_TA_GAP_NHAU2.swf

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > Giáo dục >

    Bài học chia sẻ từ cuộc sống

    Posted Image

        Đừng ôm lấy gánh nặng một mình. Hãy để niềm vui được nhân lên và nỗi buồn vợi bớt đi khi suy nghĩ lạc quan và san sẻ với những ai bạn tin tưởng nhé!


    1. Con lừa và con la
    Trong một chuyến đi, người chăn gia súc có một con lừa và một con la, cả hai đương nhiên đều chở đồ khỏe. Trong suốt đoạn đường ở đồng bằng, con lừa có thể thồ đồ đạc một cách dễ dàng, nhưng khi bắt đầu đến đoạn đường núi, nó cảm thấy quá sức và không thể chịu được nữa.
    Con lừa khẩn khoản nhờ bạn đồng hành của mình - con la - thồ bớt một chút đồ. Việc này rất đơn giản, nhưng con la không thèm để ý đến lời nài xin đó. Con lừa ngã quỵ mà chết chẳng bao lâu sau đó.
    Giữa nơi xa lạ, hoang vu, người chăn gia súc đành chất tất cả đồ đạc mà con lừa mang lên mình con la. Nó rên rỉ bên dưới đống đồ to, nặng: “Mình đang bị đối xử như chính cách mình đã làm. Giá mình chịu giúp lừa một chút thôi, thì giờ đã không phải mang lấy tất cả gánh nặng này”.


    2. Chiếc hộp màu đen và chiếc hộp màu vàng
    Chúa trời cho tôi hai chiếc hộp, một đen một vàng, bảo tôi giữ lấy chúng. Ngài dặn: “Hãy đặt tất cả nỗi buồn của con vào hộp màu đen và tất cả niềm vui vào cái màu vàng”. Tôi lưu ý mỗi lời chúa dạy và đặt niềm vui, nỗi buồn của mình vào trong hai chiếc hộp.
    Nhưng chiếc hộp màu vàng thì ngày càng nặng hơn, còn chiếc hộp màu đen thì vẫn nhẹ như ban đầu.
    Vốn tính tò mò, tôi mở chiếc hộp màu đen ra xem và phát hiện dưới đáy hộp có một lỗ hổng lớn, từ đó nỗi buồn rơi đi hết. Tôi chỉ cho Chúa xem cái lỗ và trầm ngâm: “Con tự hỏi nỗi buồn của con đã biến đi đâu...”.
    Ngài cười nhân từ “chúng đều ở chỗ ta”.
    Tôi hỏi: “Sao ngài lại cho con một chiếc hộp vàng với một chiếc hộp đen có lỗ hổng ạ?”.
    - “Chiếc hộp màu vàng là để con chất đầy những niềm vui, còn chiếc màu đen là để con quẳng nỗi buồn đi”.

    theo TNO


    Nhắn tin cho tác giả
    Lê Trung Chánh @ 22:10 02/05/2012
    Số lượt xem: 549
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Tan Son Que Toi